Con người thường sợ những gì làm mình bị tổn thương: sợ đau khổ, sợ liên lụy, sợ mất an toàn. Vì thế, xã hội nào cũng có những con người bị đẩy ra bên lề: người nghèo, người bệnh tật, người thất bại, người mang quá khứ lỗi lầm. Điều đáng sợ nhất không phải chỉ là đau đớn thể xác, nhưng là cảm giác mình không còn được ai muốn đến gần.

Tin Mừng hôm nay kể lại cuộc gặp gỡ rất đặc biệt giữa một người phong cùi và Đức Giêsu. Qua cuộc gặp gỡ ấy, chúng ta khám phá ra từng bước: từ nỗi cô độc của người phong, đến lòng tín thác của anh, rồi tới cái chạm đầy thương xót của Đức Giêsu, và cuối cùng là một cách nhìn hoàn toàn mới về Thiên Chúa và con người.

1. Người phong cùi – nỗi đau của sự bị loại trừ

Trong thế giới Do Thái xưa, phong cùi gần như là bản án sống. Sách Lêvi quy định: “Người mắc bệnh phong phải ở riêng, chỗ ở của nó là ngoài trại” (Lv 13,46). Người phong không chỉ đau đớn vì bệnh tật, mà còn bị coi như kẻ ô uế, bị cắt đứt khỏi cộng đoàn, phụng tự và tương quan xã hội. Có thể nói, họ là những “người chết khi còn đang sống”.

Xã hội hiện đại tuy không còn nhìn những người phong hủi như ngày xưa, nhưng vẫn tạo ra những vùng ngoại biên vô hình. Có những người bị loại trừ chỉ vì khác biệt, thất bại hay yếu đuối. Người ta có thể sống giữa đám đông mà vẫn hoàn toàn cô độc. Nhiều khi điều làm con người đau nhất không phải là đau khổ, nhưng là sự lạnh lùng của đồng loại.

2. Lòng tin biết phó thác

Điều gây kinh ngạc là người phong cùi lại dám tiến đến gần Đức Giêsu. Theo luật Do Thái, hành động ấy có thể khiến anh bị ném đá. Nhưng anh vẫn bước tới và “bái lạy” Ngài, một thái độ dành cho Thiên Chúa.

Lời cầu xin của anh cũng rất lạ: “Thưa Ngài, nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch” (c.2). Đó là một lời cầu nguyện rất đẹp: đầy tin tưởng mà không áp đặt. Anh không ra điều kiện cho Thiên Chúa, nhưng để tùy ý Ngài. Con người hôm nay thường cầu nguyện như muốn “thuyết phục” Thiên Chúa làm theo ý mình. Nhưng đức tin chính là dám trao đời mình cho Thiên Chúa.

Thánh Augustinô nói: “Thiên Chúa luôn ban cho ta điều tốt nhất; chỉ có điều nhiều khi cái tốt nhất ấy không giống điều ta muốn.”

3. Cái chạm của lòng thương xót

Điều gây chấn động nhất trong Tin Mừng là: “Đức Giêsu giơ tay đụng vào anh” (c.3). Đối với người Do Thái, chạm vào người phong là bị ô uế. Nhưng Đức Giêsu không sợ bị lây ô uế; trái lại, sự thanh sạch và tình yêu nơi Ngài đã chữa lành sự ô uế của con người.

Trong thông điệp Deus Caritas Est, Đức Benêđictô XVI viết rằng Kitô giáo bắt đầu từ cuộc gặp gỡ với một Con Người. Chính cuộc gặp gỡ với Đức Kitô làm con người được chữa lành từ bên trong. Nhiều khi gặp tai ương bệnh tật, ta chỉ lo chạy chữa bên ngoài, lo tìm thầy tìm tìm thuốc, nhưng đừng quên: chính Chúa mới cho ta được gặp thầy gặp thuốc.

4. Phục hồi phẩm giá

Chữa lành xong, Đức Giêsu căn dặn: “Đừng nói với ai cả” (c.4). Ngài không muốn người ta hiểu sai sứ mạng của mình như một nhà làm phép lạ hay lãnh tụ chính trị. Đồng thời Ngài bảo anh hãy đi trình diện tư tế theo luật Môsê. Điều này cho thấy Ngài không chỉ chữa lành thể xác, mà còn muốn anh được tái hòa nhập vào đời sống cộng đoàn. Phép lạ không dừng ở việc khỏi bệnh, nhưng là phục hồi phẩm giá.

Ngày nay, có những thân xác khỏe mạnh nhưng tâm hồn lại “phong cùi”: vô cảm, ích kỷ, kiêu ngạo, thích loại trừ người khác. Đó mới là căn bệnh nguy hiểm nhất.

Kết

Tin Mừng hôm nay cho thấy Thiên Chúa không đứng xa để kết án con người, nhưng đến gần để chữa lành. Đức Giêsu đã dám chạm vào điều mà cả xã hội sợ hãi và loại trừ.

Có lẽ ai trong chúng ta cũng mang một thứ “phong cùi” nào đó nơi tâm hồn. Điều quan trọng là dám đến với Đức Kitô như người phong cùi năm xưa, với lòng tín thác đơn sơ: “Thưa Ngài, nếu Ngài muốn…” Và điều kỳ diệu là: Thiên Chúa luôn muốn con người được chữa lành.