CHỈ BIẾT ĐÒI ĐIỀM LẠ

Thứ 4 Tuần I Mùa Chay - Lc 11, 29-32

Tin Mừng hôm nay chạm đến một căn bệnh thiêng liêng rất quen thuộc nhưng cũng rất nguy hiểm: chỉ biết đòi điềm lạ. Con người luôn muốn Thiên Chúa phải làm thêm điều gì đó, phải chứng minh rõ ràng hơn nữa, trong khi chính đời sống mình không chịu đổi thay. Không phải vì Thiên Chúa im lặng, nhưng vì lòng người đã khép lại. Đức Giêsu không chiều theo não trạng ấy, Người không ban thêm điềm lạ, nhưng đưa con người trở về với một dấu chỉ duy nhất: dấu chỉ của hoán cải.

1. Não trạng đòi điềm lạ

Đức Giêsu nói thẳng: “Thế hệ này là một thế hệ gian ác; họ đòi điềm lạ, nhưng sẽ không được thấy điềm lạ nào, ngoài điềm lạ ông Giôna” (c.29). Ở đây, điềm lạ không phải là khao khát đức tin, nhưng là một thái độ thử thách Thiên Chúa: muốn Thiên Chúa phải hành động theo điều kiện của mình, phải đáp ứng những mong đợi do mình đặt ra.

Não trạng ấy không xa lạ với con người hôm nay. Người ta dễ tin vào những gì mang lại hiệu quả tức thì, cảm xúc mạnh hoặc lợi ích rõ ràng, nhưng lại chùn bước trước lời mời gọi thay đổi lối sống. Cũng như thế hệ thời Đức Giêsu, người ta thích những điều ngoạn mục để thỏa mãn tò mò, hơn là đối diện với đòi hỏi phải hoán cải.

2. Điềm lạ Giôna

Đức Giêsu nói: “Ông Giôna đã nên điềm lạ cho dân thành Ninivê thế nào, thì Con Người cũng sẽ là điềm lạ cho thế hệ này như vậy” (c.30). Điều đáng chú ý là Giôna không làm bất cứ phép lạ nào tại Ninivê. Ông không tạo ra một điềm lạ ngoạn mục, không gây chấn động bằng quyền năng. Dấu chỉ duy nhất là chính con người ông và lời cảnh báo ông mang theo.

Trong Kinh Thánh, dấu chỉ hay điềm lạ không nhằm gây choáng ngợp, nhưng nhằm đánh thức. Dấu chỉ Giôna không ép buộc ai tin, nhưng đặt con người trước một lựa chọn: hoán cải hay khước từ. Thiên Chúa không dùng dấu lạ để áp đảo tự do con người, mà để mời gọi lương tâm.

Đức Giêsu cũng vậy. Người không phải là một chuỗi điềm lạ để thỏa mãn sự tò mò tôn giáo, nhưng là dấu chỉ sống động của Thiên Chúa đang ở giữa con người. Sự hiện diện của Người yêu cầu con người phải đặt lại chính tình trạng của đời sống mình.

3. Khi dân ngoại không đòi điềm lạ

Đức Giêsu nói một câu rất nặng: “Dân thành Ninivê sẽ đứng lên xét xử thế hệ này… vì họ đã sám hối khi nghe lời ông Giôna” (c.32).

Ninivê là một thành phố ngoại giáo, nổi tiếng bạo lực và tội lỗi. Họ không có Lề Luật, không có truyền thống tôn giáo lâu đời, cũng không được chứng kiến những dấu lạ phong phú như dân Ítraen. Nhưng họ có một điều rất căn bản: sẵn sàng nghe và tin. Họ đã ăn chay, sám hối và thay đổi lối sống. Đức Giêsu không ca ngợi họ vì họ đã tốt lành hơn, nhưng vì họ không trì hoãn hoán cải bằng cách đòi thêm điềm lạ.

4. Nhưng người Do Thái vẫn làm ngơ

Câu kết của Đức Giêsu vang lên như một lời đau xót: “Ở đây còn hơn ông Giôna” (c.32). Không chỉ hơn, mà vì nơi Người, chính Thiên Chúa đang hiện diện. Không còn là lời cảnh báo từ xa, mà là Lời đã làm người. Không còn là dấu chỉ bên ngoài, mà là tình yêu đứng trước mặt.

Nhưng trớ trêu thay, càng gần sự thật, con người càng dễ làm ngơ. Thực tế hôm nay cho thấy điều đó rất rõ. Người ta thấy rõ hậu quả của bạo lực, tham nhũng, ích kỷ và vô cảm, nhưng vẫn tiếp tục lặp lại, vì hoán cải luôn đòi phải từ bỏ và trả giá. Con người không thiếu dấu chỉ; điều họ thiếu là can đảm để đổi đời.

5. Không cần thêm những dấu lạ

Cũng như người Do Thái khi xưa, chúng ta vẫn thích những dấu lạ khác hơn trong đời mình, mà quên rằng chính cuộc đời ta là một dấu lạ.Đặc biệt là ơn gọi Kitô hữu, nếu được sống đúng nghĩa, đã là một dấu chỉ lớn lao của Thiên Chúa giữa trần gian.

Mỗi ngày sống, mỗi biến cố, mỗi trách nhiệm, mỗi đổ vỡ hay mệt mỏi đều có thể trở thành dấu chỉ, nếu ta biết đọc đời mình dưới ánh sáng của Thiên Chúa. Có những điều bề ngoài tưởng như rất bình thường, nhưng lại mang sức biến đổi sâu xa. Có những cái “không lạ”, nhưng chỉ ai biết nhìn mới nhận ra điều lạ.

Mùa Chay cũng là thời gian để nhìn lại những gì Thiên Chúa đã làm cho ta, để ta hết lòng đáp trả tình yêu Chúa, mà không đòi hỏi gì thêm.