Suy niệm

Con người từ xưa đến nay vẫn luôn mơ ước về một thế giới công bằng, nơi cái thiện chiến thắng và người lương thiện được hạnh phúc. Thế nhưng thực tế lại hoàn toàn khác. Càng văn minh, thế giới dường như càng chứng kiến nhiều bạo lực, gian dối và bất công. Có những người sống ngay lành lại gặp nhiều oan trái, trong khi không ít kẻ làm điều xấu vẫn ung dung và thành đạt.

Đứng trước nghịch lý ấy, nhiều người không khỏi tự hỏi: Nếu Thiên Chúa là Đấng toàn năng và đầy yêu thương, tại sao Ngài vẫn để sự dữ tồn tại?Tại sao Ngài không nhổ tận gốc cái ác để con người được sống trong bình an? Đó là điều Đức Giêsu muốn soi sáng qua dụ ngôn cỏ lùng giữa ruộng lúa trong Tin Mừng Chúa nhật này.

1. Thiên Chúa vẫn chờ đợi

Khi thấy cỏ lùng mọc xen giữa lúa, những người đầy tớ ngạc nhiên hỏi: "Thưa ông, không phải ông đã gieo giống tốt trong ruộng ông sao? Vậy cỏ lùng từ đâu mà có?" (c.27). Đức Giêsu trả lời rất rõ qua lời người chủ: "Kẻ thù đã làm đó." Thiên Chúa chỉ gieo điều tốt. Sự dữ không phát xuất từ Ngài, nhưng từ ma quỷ và việc con người lạm dụng tự do. Điều khiến các đầy tớ băn khoăn hơn là tại sao người chủ không cho nhổ cỏ lùng ngay.

Nhưng ông đáp: "Cứ để cả hai cùng lớn lên cho tới mùa gặt." (c.30). Đó không phải là sự dung túng điều ác, mà là sự nhẫn nại của tình yêu. Thiên Chúa không muốn một tội nhân nào phải hư mất, nhưng luôn mở cho họ cơ hội hoán cải. Như ngôn sứ Êdêkien nói: "Ta đâu vui gì khi kẻ gian ác phải chết, nhưng muốn nó từ bỏ đường lối mình mà được sống" (Ed 18,23). Thiên Chúa không trì hoãn công lý, nhưng kiên nhẫn để lòng thương xót có thời gian biến đổi con người.

2. Cỏ lùng trong lòng

Đức Giêsu không chỉ nói đến cỏ lùng ngoài cánh đồng, nhưng còn muốn chúng ta nhìn vào cánh đồng tâm hồn mình. Bởi lẽ, trong mỗi con người đều có cả lúa và cỏ lùng cùng lớn lên. Bên cạnh lòng quảng đại vẫn còn những tính toán; bên cạnh tình yêu vẫn còn ích kỷ; bên cạnh sự khiêm nhường vẫn còn tự ái và kiêu căng. Thánh Phaolô cũng từng trải qua cuộc giằng co ấy (x. Rm 7,19).

Điều đáng suy nghĩ là cỏ lùng không tự nhiên xuất hiện. Đức Giêsu kể: "Khi mọi người đang ngủ, thì kẻ thù đến gieo cỏ lùng vào giữa lúa." (c.25). Ma quỷ không thể cưỡng ép chúng ta phạm tội, nhưng luôn lợi dụng những lúc ta lơ là, mất cảnh giác để gieo vào lòng những hạt giống của ích kỷ, ganh ghét, kiêu căng hay thù hận. Nếu không tỉnh thức và cầu nguyện, những hạt giống ấy sẽ âm thầm bén rễ và lớn lên.

3. Chờ đến mùa gặt

Trước đề nghị của các đầy tớ muốn nhổ ngay cỏ lùng, người chủ đáp: "Cứ để cả hai cùng lớn lên cho tới mùa gặt." (c.30). Lời đáp ấy không có nghĩa là Thiên Chúa làm ngơ trước sự dữ. Ngài trì hoãn việc phán xét vì để con người có thời gian hoán cải. Lòng thương xót không xóa bỏ công lý, nhưng mở ra cơ hội để công lý được hoàn tất trong tình yêu.

Tuy nhiên, sự kiên nhẫn của Thiên Chúa không kéo dài mãi mãi. Sẽ có một mùa gặt, khi lúa được thu vào kho và cỏ lùng bị loại bỏ. Đó là ngày mọi sự được tỏ lộ, thiện ác được phân minh và mỗi người phải trả lời về cuộc đời mình trước mặt Thiên Chúa.

Vì thế, người Kitô hữu không vội vàng kết án người khác, nhưng luôn hy vọng vào sức mạnh của ơn hoán cải. Điều cần là chăm lo để cánh đồng đời mình trổ sinh những bông lúa tốt.

4. Chiến thắng bằng tình yêu

Dụ ngôn cỏ lùng không mời gọi chúng ta cam chịu sự dữ, càng không bảo chúng ta thỏa hiệp với điều xấu. Đức Giêsu muốn các môn đệ chống lại sự dữ, nhưng không bằng hận thù hay bạo lực, mà bằng sức mạnh của tình yêu và sự thiện.

Chính Đức Giêsu đã sống điều đó. Suốt cuộc đời, Ngài không ngừng đối đầu với sự dữ, nhưng luôn mở cho tội nhân một con đường trở về. Cuối cùng, trên thập giá, Ngài không tiêu diệt kẻ thù, nhưng dùng tình yêu để chiến thắng hận thù và dùng lòng thương xót để đánh bại tội lỗi.

Là môn đệ của Đức Kitô, chúng ta được mời gọi tiếp nối con đường ấy. Mỗi lần biết tha thứ thay vì trả đũa, gieo hy vọng thay vì tuyệt vọng, làm điều thiện thay vì đáp trả điều ác, là mỗi lần chúng ta đang góp phần làm cho cánh đồng của Thiên Chúa trổ sinh thêm những bông lúa tốt.

Sự dữ không biến mất khi ta tiêu diệt người khác, nhưng bắt đầu bị đánh bại khi tình yêu của Đức Kitô lớn lên trong chính tâm hồn mình.

Kết

Thiên Chúa không để cỏ lùng tồn tại vì bất lực trước sự dữ, nhưng vì Ngài không bao giờ thôi hy vọng vào con người. Bao lâu mùa gặt chưa đến, bấy lâu cánh cửa của lòng thương xót vẫn còn rộng mở.

Ước gì mỗi ngày chúng ta biết loại bỏ những hạt giống của sự dữ trong chính tâm hồn mình, biết kiên nhẫn với những yếu đuối của tha nhân và bền bỉ gieo những hạt giống của yêu thương. Để khi mùa gặt Nước Trời đến, chúng ta không còn là những người mải mê nhìn cỏ lùng của người khác, nhưng là những bông lúa chín vàng được Thiên Chúa vui mừng quy tụ vào kho lẫm của Ngài.

Cầu nguyện

Lạy Chúa!
khi để cỏ lùng mọc chung với lúa,
Chúa chấp nhận có vàng thau lẫn lộn,
cho dù nhiều hỗn độn và nhiễu nhương,
Ngài vẫn luôn yêu thương và nhẫn nại,
không cho làm hư hại cả đôi bên.

Qua đó Chúa dạy cho chúng con biết,
không tránh được kẻ thù gieo tai ác,
gây đau thương và chua chát phận người,
làm cho cuộc sống này mất đẹp tươi.

Qua đó Chúa đã mời gọi chúng con,
hãy kiên tâm đừng vội chấp sai lầm,
đừng nôn nóng mà loại trừ người xấu,
cần nhìn vào chiều sâu và cảm thấu,
vì chưa chắc mọi sự như thế đâu.

Qua đó Chúa cũng cho chúng con hiểu,
cỏ lùng và lúa tốt ngay trong lòng,
vẫn đong đưa điều dữ với điều lành,
bất đồng và mâu thuẫn không thể tránh,
sự thiện và sự ác vẫn phân tranh.

Chính bản thân của con còn chưa tốt,
nên đừng vội thốt ra lời phê phán,
càng không được xét đoán hay lên án,
kẻo làm cho cuộc sống mãi bất an.

Xin cho con tìm cách thế nhẹ nhàng,
luôn đồng hành và khuyến khích bảo ban,
cố gắng biến kẻ thù thành bạn hữu,
để chờ ngày viên mãn phúc thiên thu. Amen.