Ngày kính Thánh Matthia đưa ta gặp một vị Tông đồ rất khác. Tin Mừng không nhắc tên ngài trong suốt hành trình công khai của Đức Giêsu. Matthia chỉ xuất hiện sau biến cố Phục Sinh, khi Nhóm Mười Hai cần một người thay thế Giuđa. Nhưng chính nơi sự xuất hiện muộn màng ấy, một chân lý lớn được mở ra: Thiên Chúa không chọn theo tiêu chuẩn của con người.

Matthia là hình ảnh của những người âm thầm: không đứng hàng đầu, không được chú ý, nhưng vẫn trung thành ở lại.

1. Ở lại trong tình yêu – Căn tính của người môn đệ

“Anh em hãy ở lại trong tình thương của Thầy” (c.9). Có thể nói đây là vị tông đồ của “giờ thứ mười một” – khi mọi sự dường như đã an bài thì ông mới được gọi tên. Ông đã hiện diện từ những ngày đầu Đức Giêsu chịu phép rửa tại sông Giođan, đã âm thầm bước theo Thầy như bao môn đệ khác, nhưng không được nhắc đến. Ba năm theo Thầy một cách lặng lẽ. Sau biến cố thập giá, một số môn đệ thất vọng bỏ về, nhưng ông vẫn ở lại.

Đây là điều rất đáng suy nghĩ. Có người theo Chúa khi còn cảm thấy mình hữu ích. Nhưng khi không được nhìn nhận, họ dễ chán nản; khi không được trao trách nhiệm, họ dễ rút lui. Matthia không ở lại vì vị trí. Ông ở lại vì tình yêu.

2. Ơn gọi không đến từ thành tích

“Không phải anh em đã chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn anh em” (c.16). Có lẽ Matthia cũng từng chạnh lòng hay buồn tủi cho số phận của mình chăng? Ông có từng nghĩ rằng, một kẻ ham lợi và phản Thầy như Giuđa; một người nóng nảy và nhát đảm như Phêrô; những kẻ mưu tìm danh vọng như Gioan và Giacôbê, thế mà họ được chọn vào Nhóm mười hai, còn mình thì Thầy lại bỏ rơi…

Những câu hỏi ấy rất người. Nhưng Matthia không để sự so sánh làm mình rời xa Chúa. Ông tiếp tục ở lại, tiếp tục bước theo, tiếp tục sống điều Thầy đã dạy: “Anh em hãy yêu thương nhau” (c.17)

Khi cộng đoàn đề cử người thay thế Giuđa, tên nổi bật hơn là Giuse Barsaba – người được gọi là “công chính”. Nhưng cuối cùng, Matthia lại được chọn. Thiên Chúa không hành động theo logic thành tích.

Xã hội hôm nay khiến người ta luôn phải chứng minh giá trị bản thân: “prove yourself”. Người ta dễ nghĩ rằng giá trị nằm ở năng lực, vị trí hay sự nổi bật. Nhưng trong đời sống thiêng liêng, ơn gọi không phải như thế, mà là lời mời dành cho người sẵn sàng đáp trả.

3. Đến sau nhưng không đến muộn

Con người thường sợ mình đến sau: đến sau cơ hội; đến sau thành công; đến sau người khác. Nhưng trong chương trình của Thiên Chúa, không ai là quá muộn. Matthia xuất hiện ở đoạn cuối, nhưng ông không đến trễ. Ông đã âm thầm chuẩn bị suốt nhiều năm trong sự trung tín.

Có những cuộc đời phải đi qua quãng dài thinh lặng trước khi bước vào sứ mạng. Tên Matthia bắt nguồn từ tiếng Do Thái Mattityahu, nghĩa là “quà tặng của Thiên Chúa”. Ông được trao ban cho Giáo Hội đúng lúc cần thiết. Đôi khi Thiên Chúa không chọn ta sớm, không phải vì quên ta, nhưng vì Người đang chuẩn bị ta sâu hơn.

4. Phát sinh hoa trái 

“Thầy cắt cử anh em để anh em ra đi và sinh hoa trái” (c.16). Từ “hoa trái” trong tiếng Hy Lạp là karpos, nghĩa là kết quả phát sinh từ một sức sống nội tâm.  Hoa trái không luôn đồng nghĩa với thành công hay danh tiếng. Có những điều rất lớn trước mắt con người nhưng lại chóng qua. Có những cuộc đời âm thầm nhưng để lại sức sống lâu dài.

Sau khi đón nhận Chúa Thánh Thần, Matthia đã hiến trọn đời mình cho sứ vụ loan báo Tin Mừng. Theo truyền thống, ngài đã đến vùng Ethiopia để rao giảng và đưa rất nhiều người trở về với Đức Kitô. Cuối cùng, ngài chịu tử đạo dưới thời hoàng đế Nero năm 63.

Kết

Cũng như thánh Matthia tông đồ, có thể đời sống và hoạt động tông đồ của ta chẳng được ai biết đến; tên của ta cũng chẳng được nêu lên; vai trò hay vị trí của ta cũng thấp bé, nhưng điều quan trọng là sống sứ điệp yêu thương của Thầy Giêsu.

Quả thật, đời Kitô hữu là một ơn gọi mầu nhiệm, vì không dựa vào công sức hay tài đức của mình, nhưng dựa vào lòng thương xót của Thiên Chúa. Điều mà ta có thể góp phần là sự trung thành với Chúa và lòng nhiệt thành trong việc tông đồ, để Chúa có thể hoàn thành cuộc đời ta theo chương trình tình yêu của Ngài.