Có những biến cố được chuẩn bị trong nhiều tháng. Có những biến cố được chờ đợi trong nhiều năm. Và cũng có những biến cố được Thiên Chúa chuẩn bị từ rất lâu.
Ngày 2 tháng 7 năm 2026, Thánh lễ Tuyên phong Chân phước Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp không chỉ là một ngày lịch sử. Đó là một hành trình hồng ân. Một hành trình được dệt nên bằng đức tin, bằng sự hiệp thông, và bằng biết bao điều kỳ diệu mà Thiên Chúa đã âm thầm thực hiện.
MỘT NGƯỜI MỤC TỬ – MỘT HỒNG ÂN
Thiên Chúa thường bắt đầu những công trình lớn lao từ những điều rất nhỏ bé. Cha Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp chỉ là một linh mục đơn sơ nơi miền cực Nam Tổ quốc. Ngài không tìm kiếm danh vọng. Không để lại những công trình đồ sộ. Điều ngài để lại là một cuộc đời yêu thương đến cùng và sẵn sàng hiến mạng sống vì đoàn chiên.
Ngày nay, Giáo hội hoàn vũ long trọng tuyên phong ngài là Chân phước. Đó không chỉ là niềm vui của Giáo phận Cần Thơ. Đó còn là lời khẳng định rằng tình yêu và sự hy sinh sẽ không bao giờ bị lãng quên.
NHỮNG CON ĐƯỜNG CÙNG HỘI TỤ
Từ Rôma, Đức Hồng y Luis Antonio Tagle mang theo tình yêu và phép lành của Đức Thánh Cha đến với Giáo hội Việt Nam. Cùng với ngài là quý Đức Hồng y, quý Đức Tổng Giám mục, quý Đức Giám mục, quý linh mục, tu sĩ và hàng vạn khách hành hương từ khắp nơi.
Những con đường khác nhau. Những ngôn ngữ khác nhau. Nhưng cùng gặp nhau nơi bàn tiệc Thánh Thể.
Đó là vẻ đẹp của sự hiệp thông. Đó là điều kỳ diệu mà chỉ tình yêu Thiên Chúa mới có thể quy tụ.
NHỮNG BÀN TAY ÂM THẦM
Nhưng phía trước ngày đại lễ là những tháng năm âm thầm. Là biết bao con người lặng lẽ làm việc.
Từ Hội đồng Thỉnh nguyện Phong thánh miệt mài hoàn thiện hồ sơ; đến Ban Tổ chức, các tiểu ban, hàng ngàn tình nguyện viên và quý ân nhân ngày đêm chuẩn bị cho đại lễ.
Có người dựng lễ đài. Có người nấu từng bữa ăn. Có người giữ gìn an ninh. Có người hướng dẫn khách hành hương. Có người lặng lẽ dọn sạch từng lối đi sau mỗi ngày.
Không ai tìm kiếm sự ghi nhận. Nhưng chính những hy sinh thầm lặng ấy đã góp phần làm nên một ngày hồng phúc.
ĐIỀU KỲ DIỆU NHẤT
Rồi ngày ấy đã đến. Hàng vạn người cùng hướng về Tắc Sậy. Có người Công giáo. Có anh chị em thuộc nhiều tôn giáo khác. Có rất đông những người chưa từng quen biết Cha Diệp, nhưng vẫn tìm đến với niềm tin và hy vọng.
Cha Diệp không còn chỉ thuộc về Giáo phận Cần Thơ. Không chỉ thuộc về người Công giáo. Ngài đã trở thành điểm hẹn của lòng nhân ái. Là biểu tượng của hy vọng.Là người cha của biết bao tâm hồn đang tìm kiếm bình an.
Có lẽ đó chính là điều kỳ diệu đẹp nhất.
KẾT
Nhìn lại hành trình ấy, chúng ta hiểu rằng: không có điều tốt đẹp nào được tạo nên bởi một người.
Mỗi hồ sơ được hoàn thành. Mỗi hàng ghế được sắp ngay ngắn. Mỗi bữa cơm được trao đi. Mỗi lời kinh được cất lên đều góp phần viết nên ngày lịch sử của Giáo hội Việt Nam.
Xin tạ ơn Thiên Chúa vì đã dẫn dắt từng bước của hành trình này. Xin cảm ơn tất cả những con người đã âm thầm cộng tác với hồng ân Chúa.
Và nguyện xin Chân phước Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp tiếp tục chuyển cầu cho Giáo hội, để mỗi người chúng ta cũng biết trở thành những khí cụ bình an và yêu thương giữa cuộc đời.
(Nội dung recap ngắn gọn để nhìn lại hành trình hồng ân của Giáo phận, viết lại từ bài cám ơn của Đức cha Phêrô trong ngày lễ Tuyên phong Chân phước)

