Từ lời mời gọi tha thiết của Đức Cha Phêrô, Giám mục Giáo phận Cần Thơ, khi Ngài mong muốn cộng đoàn dân Chúa cùng nhau chung tay góp phần vào Thánh Lễ trọng đại này. Đặc biệt là con dân trong giáo phận Cần Thơ. Đó không chỉ là kêu gọi đóng góp công sức, mà là tiếng gọi khơi dậy tinh thần hy sinh phục vụ Đại Lễ Cha Diệp 2/7 một cách sâu sắc, nơi mỗi người được mời gọi bằng chính khả năng Chúa ban, làm nên một ngày lễ chung của Giáo phận trong sự gắn kết và yêu thương.

Tinh Thần Phục Vụ Của Toàn Cộng Đoàn

Hưởng ứng lời mời gọi của vị mục tử, cả Giáo phận đã cùng nhau bước vào một hành trình hy sinh phục vụ Đại Lễ Cha Diệp 2/7 đầy hăng say trong suốt những tháng ngày ròng rã, các ban bệ đã được thành lập: xây dựng, ẩm thực, tiếp tân, vệ sinh, an ninh, giao thông, truyền thông, Thánh nhạc,... Từ những công việc âm thầm mỗi người một việc, một nhiệm vụ riêng biệt và làm trong tinh thần vui vẻ, hăng say. Không một ai muốn đứng ngoài lời mời gọi ấy.

Những nỗ lực nhỏ bé, từng công việc thầm lặng đã đan kết lại, tạo nên một bức tranh sống động về sự hiệp thông. Giữa dòng chảy phục vụ miệt mài ấy, tiếng hát của các thành viên ca đoàn vang như một điểm nhấn và câu chuyện của anh S hiện lên như một điểm sáng để chúng ta cùng suy nghĩ.

Tiếng Hát Dâng Lên Cha Diệp

Anh S đã sớm đăng ký cùng với các thành viên khác đi qua các phần test giọng phân bè, tập hát và phục vụ trong ngày đại lễ.

Hành trình hy sinh phục vụ Đại Lễ Cha Diệp 2/7 của anh là những ngày tháng miệt mài không ngừng nghỉ. Dù trời mưa hay nắng, người ta vẫn luôn thấy anh hiện diện đều đặn trong các buổi tập, ấp ủ khát khao được dâng trọn vẹn tiếng hát của mình.

Điều đáng trân quý nhất là đằng sau sự cần mẫn ấy, anh đang phải đối diện với cơn bệnh làm thị lực suy giảm nghiêm trọng. Thế nhưng, bệnh tật không thể cản bước tinh thần phục vụ của anh. Để đến được cộng đoàn, anh dò dẫm bám vào vai những người bạn đồng hành. Vì không thể nhìn rõ mặt chữ hay khuông nhạc, anh kiên nhẫn học thuộc lòng từng lời ca. Không thể quan sát nhịp tay của người nhạc trưởng, anh dùng đôi tai nhạy bén để lắng nghe từng lời dặn dò, cảm nhận nhịp điệu và vào bè một cách chính xác.

Niềm Hy Vọng Lớn Hơn Mọi Thử Thách

Sự hiện diện bền bỉ của anh S, vượt lên trên những giới hạn của thể xác, trở thành một lời cầu nguyện sống động và rất thật. Qua sự kiện trong Đại Lễ này, ta cảm nhận được rằng anh tha thiết mong mỏi được đến gần Cha Diệp hơn, cậy nhờ Cha chuyển cầu cùng Chúa. Hình ảnh ấy khiến người ta nhớ đến lời cầu xin của anh mù Ba-ti-mê năm xưa đã kêu xin: “Thưa Thầy, xin cho tôi nhìn thấy được” (Mc 10,52).

Tuy nhiên, ánh sáng mà anh tìm kiếm không chỉ đơn thuần là để đôi mắt trần gian được tỏ tường. Sâu thẳm hơn, đó là ánh sáng của đức tin, là khao khát mãnh liệt được tiếp tục dùng khả năng Chúa ban để tôn vinh Chúa và phục vụ anh chị em. Được hiện diện và được cất lên tiếng hát hòa chung với cộng đoàn trong ngày đại lễ vừa qua, chính là khát vọng lớn lao nhất, làm lu mờ mọi thử thách chông gai.

Niềm Vui Dồi Dào Trong Ân Sủng

Mọi khó khăn ở hiện tại hay tương lai, đều được anh S bình an phó thác trọn vẹn trong sự quan phòng của Thiên Chúa. Quãng thời gian hăng say chuẩn bị và khoảnh khắc thiêng liêng khi được cất tiếng hát trong mỗi Thánh Lễ đã trở thành niềm vui bất tận, giúp anh sống dồi dào trong ân sủng.

Ngày đại lễ đã qua, nhưng tinh thần phục vụ và niềm hy vọng ấy vẫn còn đọng lại mãi như một di sản tinh thần tốt đẹp. Có lẽ điều anh S nhận được trong ngày đại lễ không phải phép lạ chữa lành đôi mắt, nhưng là một hồng ân lớn hơn, được sống dồi dào trong niềm vui phục vụ. Và đó cũng là điều Cha Diệp vẫn đang âm thầm chuyển cầu cho mỗi người chúng ta.

Cha Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp kính mến, con được sống dồi dào bên Cha, một lần vui nhất trong cuộc đời. Con xin tri ân Cha, xin Cha thương chuyển cầu cùng Chúa cho chúng con. Amen.