Có những lúc bước theo Chúa chẳng đem lại cảm giác bình an như ta mong đợi. Ta vẫn cầu nguyện, vẫn cố gắng sống ngay lành, vẫn chọn điều mình tin là đúng, vậy mà cuộc đời lại đầy những hiểu lầm, thất vọng và mệt mỏi. Có lúc ta tự hỏi: tại sao chọn yêu thương và sống theo sự thật lại khiến mọi chuyện trở nên khó khăn đến thế? Các bài đọc Lời Chúa hôm nay đưa chúng ta trở về với một sự thật rất đơn giản: trên con đường ấy, ta không đi một mình. Chúa Giêsu vẫn ở đó. Người bước cùng ta, kể cả khi con đường phía trước trở nên nặng nề.
Ngôn sứ Giêrêmia đã từng trải qua kinh nghiệm ấy. Những lời của ngài rất chân thành, rất mạnh mẽ và cũng rất con người. Ngài cảm thấy mình bị lừa dối, bị chế nhạo, bị đẩy đến chỗ kiệt sức. Có lúc ngài chỉ muốn im lặng, không nói gì về Thiên Chúa nữa, để khỏi phải mang lấy gánh nặng của một ngôn sứ. Thế nhưng ngài không thể. Lời Thiên Chúa đã trở thành một ngọn lửa cháy trong lòng, âm ỉ tận trong xương cốt. Muốn giữ lại cũng không giữ được.
Có lẽ kinh nghiệm của Giêrêmia không xa lạ với chúng ta. Có những ngày ta cũng mệt vì phải cố gắng sống tử tế. Có những lúc ta tự hỏi nói lên sự thật để làm gì khi cái giá phải trả quá lớn. Có khi chính đức tin lại đưa ta vào những chọn lựa khó khăn hơn. Giêrêmia cho thấy rằng người có đức tin vẫn có thể than van, vẫn có thể mỏi mệt, thậm chí có thể trách Chúa. Lời than thở ấy nhiều khi lại là lời cầu nguyện chân thật nhất của một tâm hồn vẫn còn tìm kiếm Thiên Chúa giữa những thất vọng của mình.
Kinh nghiệm ấy vẫn diễn ra quanh ta mỗi ngày. Có những người đứng lên bảo vệ công lý rồi bị chế giễu. Có những người trẻ không chịu thỏa hiệp với tham nhũng và bị xem là ngây thơ. Có những gia đình đang phải vật lộn với thất nghiệp, bệnh tật, bạo lực, di cư và một tương lai đầy bất định. Ở nhiều nơi trên thế giới, biết bao con người vẫn chọn lòng cảm thông trước sự dửng dưng, chọn sự thật khi thỏa hiệp xem ra dễ dàng hơn, chọn hòa bình giữa những lời mời gọi báo thù. Và những chọn lựa ấy đôi khi phải trả một giá rất đắt.
Đức tin không làm cho đau khổ biến mất khỏi cuộc đời. Có khi chính vì đức tin mà ta phải bước vào những hoàn cảnh khó khăn. Nhưng đức tin cho ta một điều khác: ta biết mình không phải đi qua những ngày ấy một mình.
Đáp lại nỗi đau của Giêrêmia, Thánh vịnh hôm nay chẳng đưa ra một lời giải thích nào. Nhưng chỉ có một tiếng kêu: “Linh hồn con khao khát Chúa.” Cũng vậy, có những lúc ta cũng chẳng cần thêm một câu trả lời. Ta cần Chúa. Khi lý trí chưa tìm được lời giải thích, điều giữ ta đứng vững vẫn là sự hiện diện của Người. Ngay trong sa mạc, Thiên Chúa vẫn ở đó.
Thánh Phaolô cũng mời gọi: “Anh em đừng rập theo đời này, nhưng hãy cải biến con người anh em bằng cách đổi mới tâm thần.” Đời sống Kitô hữu bắt đầu từ một cuộc biến đổi từ bên trong. Ta để cho Chúa Kitô từ từ thay đổi cách suy nghĩ của mình, cách nhìn người khác, cách yêu thương và cách sống.
Thế giới quanh ta có những thước đo riêng về thành công: tiền bạc, địa vị, ảnh hưởng, thành tựu. Tin Mừng đặt trước mắt ta một thước đo khác. Đó là lòng nhân hậu, sự chính trực, quảng đại và một tình yêu biết trung thành. Những điều ấy thường chẳng có gì ngoạn mục. Chúng lớn lên âm thầm trong gia đình, nơi làm việc, trong cộng đoàn, trong Giáo Hội, qua từng chọn lựa nhỏ mỗi ngày.
Rồi Chúa Giêsu đưa các môn đệ đi xa hơn nữa.
Ngay sau khi Phêrô tuyên xưng Người là Đấng Kitô, Chúa Giêsu bắt đầu nói đến cuộc Thương Khó và Thập giá. Phêrô không thể chấp nhận điều ấy. Trong suy nghĩ của ông, Đấng Mêsia phải chiến thắng. Vinh quang không thể đi cùng đau khổ. Có lẽ ở điểm này, Phêrô cũng rất giống chúng ta.
Ta thường mong một đức tin đem lại bình an, chắc chắn và thành công. Ta muốn Chúa giải quyết những khó khăn hơn là cùng Người bước qua chúng. Thế nhưng Chúa Giêsu lại nói đến thập giá. Người mời gọi người môn đệ bước theo con đường Người đã đi.
Tin Mừng không ca tụng đau khổ. Chúa Giêsu chưa bao giờ đi tìm đau khổ cho chính mình hay cho người khác. Người cứu chữa người bệnh, cho người đói ăn, đón nhận những người bị loại trừ, trả lại phẩm giá cho những người bị coi thường. Nhưng khi yêu thương bắt đầu phải trả giá, Người vẫn tiếp tục yêu. Và cuối cùng, chính tình yêu trung tín ấy đưa Người đến thập giá.
Vì thế, vác thập giá không đơn giản chỉ là cam chịu những bất hạnh xảy đến trong đời. Thập giá của người môn đệ xuất hiện khi ta chọn yêu thương trong lúc hận thù dễ dàng hơn; chọn sự thật khi gian dối có lợi hơn; chọn tha thứ khi ta có đủ lý do để oán giận; chọn hy vọng khi mọi thứ chung quanh dường như bảo ta rằng chẳng còn gì đáng hy vọng.
Những thập giá như thế đang được rất nhiều người âm thầm vác mỗi ngày. Có những phụ nữ phải đi nhiều cây số để lấy nước cho gia đình. Có những người vừa đi làm vừa chăm sóc cha mẹ già yếu, con cái và biết bao công việc chẳng ai nhìn thấy. Có những thiếu nữ can đảm chống lại việc bị ép kết hôn quá sớm. Có những người trẻ từ chối tham nhũng, bóc lột và những lợi ích dễ dàng dù biết rằng mình sẽ chịu thiệt. Có những người cha người mẹ âm thầm hy sinh để con cái có một tương lai tốt đẹp hơn. Những thầy cô giáo, nhân viên y tế, các nữ tu vẫn phục vụ ở những nơi thiếu thốn đủ thứ. Những người di dân lại bắt đầu cuộc đời trên một vùng đất xa lạ. Những người xây dựng hòa bình tiếp tục nối lại những nhịp cầu giữa những cộng đồng đang bị chia rẽ. Và có biết bao người mỗi ngày kiên nhẫn chăm sóc một người già, ở bên một người cô đơn, nâng đỡ một người đang mang bệnh tật hay những tổn thương trong tâm hồn.
Chẳng mấy ai biết đến những câu chuyện ấy. Chúng hiếm khi trở thành tin tức. Nhưng chính nơi những điều rất nhỏ và rất âm thầm ấy, khuôn mặt của Chúa Kitô đang hiện diện giữa thế gian này.
Hôm nay, câu hỏi của Chúa Giêsu vẫn còn vang vọng: “Nếu người ta được cả thế gian mà phải thiệt mất mạng sống, thì nào có lợi gì?”
Câu hỏi ấy có lẽ càng đáng nghe trong thời đại của chúng ta. Người ta chạy theo thành tích, tiêu thụ nhiều hơn, sở hữu nhiều hơn và dành rất nhiều công sức để xây dựng hình ảnh của mình trước người khác, nhất là trên mạng xã hội. Chúa Giêsu đặt chúng ta trước một vài câu hỏi rất căn bản: Ta đang chạy theo điều gì? Ta đang trở thành người như thế nào? Ta có đang tích lũy thật nhiều mà dần đánh mất những tương quan quan trọng nhất? Ta có đang cố giữ lấy sự dễ chịu của mình đến mức không còn nhìn thấy nỗi đau của người bên cạnh?
Tin Mừng hôm nay đưa ra một nghịch lý: ai mất mạng sống mình vì Chúa Kitô thì sẽ tìm lại được.
“Mất mạng sống” ở đây chẳng có nghĩa là coi thường chính mình hay xóa bỏ giá trị của bản thân mình. Chúa Giêsu mời ta khám phá một điều sâu xa hơn: sự sống chỉ thật sự trở nên phong phú khi biết trao ban. Một cử chỉ tử tế, một lần can đảm đứng về phía công lý, một lời xin lỗi, một quyết định tha thứ, một lời cầu nguyện âm thầm cho người khác… tất cả đều có thể trở thành một phần trong công trình Chúa đang chữa lành thế giới.
Ngọn lửa cháy trong lòng Giêrêmia, cơn khát của tác giả Thánh vịnh, lời mời gọi đổi mới của Thánh Phaolô và lời Chúa Giêsu mời gọi vác thập giá cuối cùng gặp nhau ở một điểm: Thiên Chúa chẳng bao giờ dẫn chúng ta đi trên một con đường mà Chúa Giêsu chưa đi qua. Đấng gọi ta bước đi cũng chính là Đấng đang bước bên cạnh ta.
Bước vào một tuần mới, có lẽ câu hỏi không còn là theo Chúa có phải trả giá hay không. Chắc chắn sẽ có những cái giá phải trả. Điều đáng hỏi hơn là: ta có thật sự tin rằng tình yêu của Chúa Kitô đáng giá hơn những gì mình phải mất hay không?
Con đường của người môn đệ chưa bao giờ là một con đường cô độc. Chúa Kitô đã vác thập giá đi trước ta và hôm nay Người vẫn đang bước bên cạnh ta. Một tình yêu chân thành có thể phải trả giá, nhưng chẳng bao giờ trở nên vô ích. Một bước đi trong đức tin, một cử chỉ cảm thông, một tiếng “xin vâng” rất nhỏ với Thiên Chúa đều có thể trở thành một phần trong công trình Người đang âm thầm đổi mới thế giới.
Xin Chúa cho chúng ta đủ can đảm để bước theo Người. Con đường ấy có thể khó khăn vất vả. Nhưng Người đang ở đó. Người cất bước cùng ta và dẫn ta đến sự sống viên mãn.
Tác giả: Sr. Mercy Shumbamhini
Nguồn: Global Sisters Report

