BÀI SUY NIỆM 3

Kính thưa quý cha, quý tu sĩ và toàn thể cộng đoàn Dân Chúa,

Trong hành trình kỷ niệm 60 năm Công đồng Vaticanô II, Đức Thánh Cha Lêô XIV mời gọi chúng ta dừng lại để chiêm ngắm một chiều kích cốt lõi, thường bị lãng quên nhưng lại mang tính sống còn đối với thừa tác vụ linh mục: TÌNH HUYNH ĐỆ.

Không có người linh mục nào là một hòn đảo. Không có mục tử nào được gọi để chăn dắt đoàn chiên một mình. Dựa trên nền tảng của hai sắc lệnh Optatam TotiusPresbyterorum Ordinis, Đức Thánh Cha đã phác họa lại bức chân dung của người linh mục không phải như một cá nhân kiệt xuất cô độc, mà là một nốt nhạc trong bản hòa ca vĩ đại của Linh mục đoàn.

Xin chia sẻ với cộng đoàn bốn khía cạnh sâu sắc về tình huynh đệ này:

1. Nguồn gốc Tình Huynh đệ Linh mục:

Đức Thánh Cha nhắc nhở rằng tình huynh đệ Linh mục không phải là kết quả từ việc họ có hợp tính nhau hay không, có cùng đội bóng yêu thích hay không,  cùng một câu lạc bộ những người cùng sở thích hay không, cũng không chỉ đơn thuần là sự đoàn kết xã hội.  Đây là một Hồng ân có trước mọi nỗ lực... Nó là một Hồng ân Bí tích.

Người linh mục mang trong mình "căn tính kép" tuyệt vời:

- Người anh em giữa các anh em: Nhờ Bí tích Rửa tội, linh mục là một Kitô hữu, cùng chung phẩm giá với mọi tín hữu, cùng là chi thể trong Thân Mình Đức Kitô.

- Người anh em trong Linh mục đoàn: Nhờ Bí tích Truyền Chức, linh mục được tháp nhập vào một mối dây liên kết thiêng liêng, mật thiết với Giám mục và các linh mục khác.

Như vậy, tình huynh đệ là một món quà "có trước" chúng ta. Chúng ta không tạo ra nó, mà chúng ta đón nhận nó từ Thiên Chúa.

Nó giống như là một phần mềm đã được cài đặt sẵn trong hệ điều hành của họ ngay từ đầu rồi. Để dễ hình dung hơn, Đức Thánh Cha có đưa ra một so sánh rất đời thường.

Mối quan hệ anh em ruột trong gia đình. Vâng, chúng ta không chọn anh em của mình trong một gia đình. Dù vậy,

Anh em ruột có thể cải vã, có thể bất đồng, thậm chí nhiều năm không nói chuyện với nhau.Nhưng không thể nào xóa bỏ được sự thật rằng họ là anh em cùng một ADN. Tương tự như vậy, các linh mục là anh em vì họ chung một dòng máu thiêng liêng từ bi tích.

Về mặt thần học thì rất hay nhưng thực tế là có những linh mục thật sự không ưa nhau.  Liệu một khái niệm ân sủng như món quà có sẵn hoặc cùng ADN, có đủ sức để vượt qua những xung đột cá nhân phức tạp giữa các linh mục  đó không?

Đức Thánh Cha không nói rằng món quà này là một cây đũa thần có thể xóa bỏ mọi mâu thuẫn. Nhưng một thí dụ cụ thể : khi hai người có xích mích, họ là hai cá nhân riêng rẽ phải cố gắng xây dựng một cây cầu từ con số 0. Nhưng khi nhận ra rằng họ có cùng chung ADN có sẵn, họ không còn là kiến trúc sư nữa mà là những người làm vườn. Nhiệm vụ của họ bây giờ không phải là  xây cầu mới mà là chăm sóc, cắt tìa và làm cho tình huynh đệ  đó phát triển lại ngay cả khi nó đang bị sâu bệnh.

2. Vượt thắng "Căn bệnh" Chủ nghĩa Cá nhân

Trong một thế giới đề cao cái "Tôi", Đức Thánh Cha cảnh báo về sự nguy hại của chủ nghĩa cá nhân trong đời sống tu trì. Ngài viết: "Không có linh mục nào tồn tại một mình!". Chúa Giêsu đã chọn Nhóm Mười Hai để họ "ở với Người" và ở VỚI NHAU.

Sự trung tín với ơn gọi đòi hỏi sự trung tín với sự hiệp thông. Một linh mục hoạt động đơn lẻ, tách biệt khỏi sự hiệp thông với Giám mục và anh em mình, sẽ đánh mất đi sức mạnh của lời chứng. Tình trạng cô độc thường thấy nơi linh mục .  Một Linh mục có thể ở giữa một giáo xứ rất đông đúc mà vẫn cảm thấy đơn độc. Nó giống như tình trạng của  bác sĩ phẫu thuật hàng đầu vậy.

Họ có thể được bao quanh bởi rất nhiều người nhưng lại cảm thấy cô đơn trên đỉnh cao trách nhiệm của mình. Vâng. Áp lực, những quyết định khó khăn, những gánh nặng mà không phải ai cũng thấu hiểu.

Đó là một sự cô đơn về mặt tinh thần. Vậy thì liều thuốc mà Đức Thánh Cha  đề xuất là gì? Đó là những hành động hiệp thông cụ thể. Hai bức tranh rất tương phản.

Một bên là hình ảnh một giáo xứ chỉ tập trung vào việc xây dựng nhà thờ của mình thật hoành tráng. Mọi nguồn lực, tâm huyết đều đổ dồn vào đó. Trong khi ngài lại hoàn toàn phớt lờ việc vị linh mục ở giáo xứ kế bên đang đau ốm hay là giáo xứ của người đó đang gặp khó khăn.

Bức tranh ngược lại không phải là những gì quá lớn lao, quá vĩ đại đâu. Đó chỉ là hình ảnh các linh mục trong cùng một vùng thường xuyên tổ chức những bữa ăn chung. Không phải họp hành, không phải báo cáo công việc, mà chỉ đơn giản là những bữa cơm huynh đệ để trò chuyện, để biết rằng mình không đơn độc. Hoặc là việc họ cùng nhau lập một quỹ chung để giúp đỡ những giáo xứ nghèo khó hơn. Những hành động tuy nhỏ, nhưng lại có sức mạnh kết nối rất lớn.

Giữa bối cảnh thế giới đầy chia rẽ, chiến tranh và bất hòa, hình ảnh các linh mục sống yêu thương, gắn bó với nhau chính là bài giảng thuyết phục nhất. Thách đố cho tương lai không chỉ là làm việc hiệu quả, mà là làm cho tình huynh đệ trở nên hữu hình trước mắt thế gian.

3. Tình Huynh đệ Cụ thể: Từ Chia sẻ Vật chất đến Nâng đỡ Tinh thần Tình huynh đệ không được phép dừng lại ở những khẩu hiệu hay lý tưởng đẹp đẽ trên giấy. Đức Thánh Cha Lêô XIV tha thiết mời gọi biến nó thành hành động cụ thể.

- Sự công bằng và san sẻ: Ngài chạm đến một vấn đề tế nhị nhưng rất thật: sự chênh lệch giữa các linh mục phục vụ nơi giáo xứ giàu có và những nơi nghèo khó. Tình huynh đệ đòi hỏi sự san sẻ nguồn lực, để không ai bị bỏ lại phía sau.

- Chăm sóc người yếu thế trong hàng ngũ: Những linh mục già yếu, bệnh tật, và đặc biệt là những anh em đang đối diện với sự cô đơn, cô độc. Chúng ta thường hăng say chăm sóc giáo dân, nhưng lại vô tình lãng quên chính người anh em linh mục bên cạnh mình. Câu hỏi của Đức Thánh Cha xoáy vào lương tâm chúng ta: "Làm sao chúng ta có thể xây dựng cộng đoàn sống động nếu chúng ta không sống tinh thần huynh đệ đích thực giữa chúng ta với nhau?".

- Đời sống cộng đoàn: Trước sự phân mảnh của xã hội hiện đại, nơi linh mục dễ bị rơi vào trạng thái "co cụm buồn bã", Đức Thánh Cha khuyến khích các mô hình sống chung, để các linh mục nâng đỡ nhau về tri thức, thiêng liêng và sứ vụ.

4. Sự Hiệp nhất trong Đa dạng

Cuối cùng, sự hiệp thông không đồng nghĩa với sự đồng nhất tẻ nhạt. Linh mục đoàn giống như một dàn nhạc, nơi mỗi người có một đặc sủng, một tài năng riêng do Chúa ban. Sự khôn ngoan của Giám mục là người nhạc trưởng giúp các đặc sủng ấy hòa quyện, không triệt tiêu nhau… Sự cộng tác hài hòa giữa Giám mục, Linh mục và Giáo dân chính là vẻ đẹp sống động của Tin Mừng.

Kết luận: Hình ảnh Cây Đàn của Thánh Inhaxiô

Kính thưa cộng đoàn,

Để kết thúc, xin mượn lại hình ảnh tuyệt đẹp mà Đức Thánh Cha đã trích dẫn từ Thánh Inhaxiô Antiokia: Linh mục đoàn và Giám mục phải hòa điệu như dây với cây đàn.

Khi các dây đàn (linh mục) được căng lên đúng độ, gắn kết chặt chẽ với khung đàn (Giám mục) và cùng rung lên một nhịp đập của Tin Mừng, thì khi đó, giai điệu của Chúa Giêsu Kitô sẽ được ca vang giữa thế giới. Một câu hỏi để kết thúc bài suy niệm này: Giáo phận Cần thơ liệu có thể thể hiện được tinh thần hiệp thông khi sắp có một biến cố trọng đại trong ngày CÔNG BỐ CHÂN PHƯỚC CHA PHANXICÔ XAVIÊ TRƯƠNG BỬU DIỆP. Nguyện xin cho mỗi linh mục luôn ý thức mình là một dây đàn trong tay Chúa, biết giữ gìn sự hòa điệu với anh em và giám mục để cuộc đời dâng hiến trở thành khúc ca hy vọng và bình an cho nhân loại.

Xin chân thành cảm ơn. Xin hẹn bài suy niệm 4.