Cách đây 26 năm, ngày 30. 04. 2000, Đức Thánh GH Gioan Phaolô II đã phong hiển thánh cho chân phước Faustina, người được xem là vị tông đồ của Lòng Thương Xót Chúa.
Và không đầy một tháng sau, ngày 20. 05. 2000, ĐGH đã chính thức thiết lập lễ kính Lòng Thương Xót Chúa trên Giáo Hội Công giáo toàn cầu vào Chúa Nhật II sau lễ PS. Kể từ đó đến nay, Chúa Nhật II PS như hôm nay còn có tên gọi khác là Chúa Nhật về Lòng Thương Xót của TC.
Qua thánh lễ này, Mẹ Giáo Hội muốn làm cho bản trường ca tình yêu của Thiên Chúa một lần nữa rõ nét hơn nơi trái tim và lòng dạ thương xót của chính Đức Giêsu, Đấng hiện thân lòng Thương Xót của Thiên Chúa.
Thật vậy, bài Tin Mừng hôm nay cho chúng ta thấy rõ điều đó. Chúa Giêsu Phục Sinh hiện ra và cho tất cả các môn đệ một cơ hội để làm lại cuộc đời.
Đối diện với cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu tuần vừa qua, tất cả các môn đệ đều vấp ngã. Họ chạy trốn, đóng cửa rất kỹ vì mang trong mình một nỗi sợ hãi, hoang mang tột cùng. Không chỉ sợ người Do thái bắt được mình và mình phải chết; mà còn sợ hãi, hoang mang vì mang trong mình một mặc cảm tội lỗi ghê gớm vì chính mình đã bỏ Thầy, chối Chúa.
Trong tình cảnh bi đát đó, Chúa Giêsu đã hiện ra. Ngài không chỉ chữa lành vết thương tâm hồn các môn đệ khi trao gởi: Bình an cho anh em và trao ban chính Thánh Thần của Ngài…mà Ngài còn mở cho các ông một cơ hội để làm lại cuộc đời khi trao cho các ông sứ vụ đi rao giảng Tin Mừng: Như Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai anh em.
Và còn hơn các môn đệ khác, con nghĩ, có lẽ hôm nay Tôma là người cảm nghiệm sâu xa nhất Lòng Thương Xót của Thiên Chúa. Chúa Giêsu không những đã cho ông thấy Chúa như các môn đệ khác, mà Chúa còn tự nguyện đáp ứng yêu cầu của ông là thọc ngón tay vào lỗ đinh và thọc bàn tay vào cạnh sườn Người.
Đứng trước nghĩa cử của Chúa, ông chỉ còn biết rưng rưng nước mắt mà thốt lên: Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con. Có thể nói, lần hiện ra này là CGS chỉ dành riêng cho vị tông đồ Tôma.
Ông bà anh chị em rất thân mến.
Phần chúng ta hôm nay thì sao. Chúng ta vừa tham dự vào Tam Nhật Thánh, chúng ta có nhận ra rằng chính Chúa Giêsu đã thương ta vì ta long đong, lầm than, khốn khổ, và ngay cả khi ta tội lỗi, vô ơn … thì Ngài vẫn chịu chết vì ta để cho ta sống không.
Thiên Chúa của ngày hôm qua, cũng là Thiên Chúa của ngày hôm nay. Ngài vẫn tiếp tục trắc ẩn trước cảnh khốn khó, nhọc nhằn của con cái mình. Ngài vẫn tiếp tục mở cho ta cơ hội để cho con người đến với Lòng Thương Xót của Ngài, cụ thể là qua các biến cố của đời sống hằng ngày. Chúa luôn ban nhiều ơn lành và trợ giúp chúng ta vượt qua những khó khăn, gian khổ…
Bởi vì, trong thân phận con người, ít nhiều thì mỗi người cũng có nhiều thương tích được hình thành từ những đau thương của cuộc đời, chẳng hạn: gia đình đang sum họp, bỗng dưng người vợ hay người chồng phản bội, rẽ sang hướng khác; gia đình đang sung túc, bỗng dưng người thân ra đi vĩnh viễn, mà người thân đó có khi là cột trụ của đời sống, của kinh tế gia đình…
Những hy vọng đang ngời sáng phía trước, bỗng dưng bóng tối phủ vây cuộc đời bởi những thất bại trong công việc làm ăn, trong tình yêu, trong dự tính đời mình, v.v.
Những lúc bi đát đến cùng cực ấy, chúng ta hãy nhìn lên những thương tích trên thân thể Chúa, hãy để cho những vết thương đau của mình hoà lẫn vào vết đau thương của Chúa, từ đó, chúng ta sẽ nhận được niềm an ủi, sự bình an…vì Chúa luôn hàn gắn và chữa lành những thương tích của đời ta.
Ước gì, qua Chúa Nhật kính Lòng Chúa Thương Xót hôm nay, chúng ta luôn nhận ra tình thương vô bờ bến của Chúa để rồi như thánh tông đồ Tôma quỳ lạy tôn thờ Chúa trên hết mọi sự.
Xin cho chúng ta luôn tín thác vào lòng thương xót của Chúa để ân sủng của Chúa chữa lành những vết thương tâm hồn và thân xác cho chúng ta. Chúa đã vui lòng chết vì ta thì chúng ta hãy sống sao cho xứng với những ơn lành mà Ngài ban. Amen.

