TÔI ĐANG ĐI TU ĐỂ TÌM VINH QUANG NÀO?
Một ngày tĩnh tâm, một lần trở về với chính mình

Cảm nghiệm sau Khóa Bồi dưỡng Khối Khấn Trọn trẻ

của Hội Dòng Mến Thánh Giá Mỹ Tho năm 2026


Có những câu hỏi không cần một câu trả lời ngay lập tức. Chỉ cần chúng đủ sức khiến ta dừng lại, nhìn vào bên trong và tự hỏi: Tôi đang sống đời thánh hiến vì ai? Tôi đang tìm kiếm điều gì? Và tôi có thực sự để Chúa dẫn đường không? Tôi phải làm gì để phát triển Hội dòng?

Đó cũng là những thao thức còn đọng lại trong tôi sau ngày đầu tiên của Khóa Bồi dưỡng Khấn Trọn, ngày 31/8/2026, tại Trung tâm Mục vụ Cần Thơ, qua những chia sẻ sâu sắc của cha Phê-rô Nguyễn Thanh Hà.

“TÔI YÊU CHÚA, NHƯNG CÓ KHI TÔI LẠI MUỐN CHÚA ĐI THEO CON ĐƯỜNG CỦA TÔI.”

Lời chất vấn ấy đưa tôi trở về với hình ảnh thánh Phê-rô trong Tin Mừng (Mt 16, 13-19), khi Phêrô tuyên xưng Người là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống. Nhưng khi Đức Giêsu nói về con đường thương khó và thập giá, Phê-rô lại muốn ngăn cản Thầy. Ông muốn điều tốt choThầy, nhưng lại muốn Thầy đi theo con đường mà ôngnghĩ là đúng hơn (Mt 16, 21-27.)

Và tôi nhận ra: đôi khi, tôi cũng giống Phê-rô.Tôi yêu Chúa, nhưng có lúc tôi muốn Chúa thực hiện điều tôi mong muốn.Tôi muốn phục vụ, nhưng theo cách tôi thích.Tôi muốn làm việc cho Hội dòng, nhưng mong công việc phù hợp với khả năng và sở thích của mình.Tôi muốn cộng đoàn thay đổi, nhưng đôi khi lại quên rằng người cần bắt đầu thay đổi trước tiên chính là tôi.

THÀNH CÔNG HAY THẤT BẠI – ĐỀU CÓ THỂ TRỞ THÀNH CÁM DỖ

Một điều khác khiến tôi suy nghĩ rất nhiều là: cả thành công lẫn thất bại đều có thể trở thành những cám dỗ trong đời sống thánh hiến (Lc 10,17-24; 24,13-35).Khi thành công, tôi dễ nghĩ mình giỏi, mình có khả năng, mình quan trọng.Khi thất bại, tôi dễ buồn, tự ái, so sánh, thất vọng và cảm thấy những gì mình làm không còn ý nghĩa.Thành công có thể đưa tôi đến tự mãn. Thất bại có thể kéo tôi vào nản lòng.Nhưng cả hai đều có thể khiến tôi quên mất một điều căn bản: “Chúa mới là trung tâm của đời tôi.” Vì thế, điều quan trọng không phải là tôi thành công hay thất bại theo cái nhìn của con người, nhưng là tôi có còn trung thành với Chúa trong chính hoàn cảnh mình đang sống hay không?

 ĐI TU: KHÔNG PHẢI ĐỂ TÌM VINH QUANG CHO MÌNH

Câu hỏi lớn nhất còn ở lại trong tôi:Tôi vào Nhà Dòng để làm gì? (Thánh Bênađô)

Để được yêu thương?Để được công nhận?Để có một công việc mình yêu thích? Hay để làm sáng danh Chúa, phục vụ tha nhân và góp phần xây dựng Hội dòng bằng những nén bạc Chúa trao?Nếu Chúa thực sự là mục đích của đời tôi, thì tôi có thể tìm thấy bình an trong bất cứ công việc nào. Một công việc lớn hay nhỏ, một nhiệm vụ được nhiều người biết đến hay một việc âm thầm chẳng ai nhìn thấy.Bởi điều làm nên giá trị của một việc không chỉ nằm ở việc tôi làm, mà còn ở tình yêu tôi đặt vào đó. Bởi vì, quét nhà cũng có thể là lời cầu nguyện.Nấu một bữa cơm có thể là lời cầu nguyện. Chăm sóc một em bé cũng có thể là lời cầu nguyện.Một lần nhẫn nhịn cũng có thể là lời cầu nguyện. Bởi vì, nếu được thực hiện vì Chúa, không có việc phục vụ nào là vô nghĩa! (Thánh Martinô).

HỌC NƠI THÁNH TÊ-RÊ-SA HÀI ĐỒNG GIÊSU: LÀM NHỮNG VIỆC NHỎ VỚI MỘT TÌNH YÊU LỚN

Nơi Thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu, tôi được nhắc nhớ rằng những việc rất nhỏ bé cũng có thể trở thành của lễ dâng lên Chúa nếu được thực hiện bằng tình yêu.Một việc không ai nhìn thấy vẫn có giá trị trước mặt Chúa. Một sự hy sinh âm thầm vẫn có thể trở thành lời cầu nguyện.Một công việc mình không thích nhưng vẫn vui vẻ đón nhận có thể là một bước nhỏ trên hành trình nên thánh.

Vì thế, thay vì hỏi:“Ai sẽ nhìn thấy việc tôi làm?”

Tôi muốn học cách hỏi:“Tôi đang làm việc này cho ai?”

Nếu làm để được khen, tôi sẽ buồn khi không được ghi nhận.Nếu làm để chứng tỏ bản thân, tôi sẽ tổn thương khi không được nhìn nhận.Nhưng nếu làm trong Chúa và vì Chúa, tôi sẽ được tự do hơn. Và quan trọng hơn, sau mỗi công việc tôi làm, tôi phải khiến nó trở thành một lễ dâng để cầu nguyện cho các linh hồn theo gương chị Thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu.

 MỖI HOÀN CẢNH – MỘT CƠ HỘI ĐỂ LỚN LÊN

Sau ngày tĩnh tâm, tôi muốn tập nhìn mọi hoàn cảnh bằng một ánh mắt khác.Một người chị em khó tính có thể là cơ hội để tôi học kiên nhẫn.Một công việc không phù hợp có thể là cơ hội để tôi học vâng phục.Một thất bại có thể là cơ hội để tôi học khiêm tốn.Một lời góp ý có thể là cơ hội để tôi nhìn lại chính mình.Một công việc âm thầm có thể là cơ hội để tôi phục vụ mà không cần được công nhận.

Và thay vì chỉ hỏi:“Tại sao Chúa lại để con gặp điều này?”

Tôi muốn tập hỏi:“Lạy Chúa, Chúa đang muốn con học điều gì qua hoàn cảnh này?”

Có lẽ, đây chính là một bước trưởng thành quan trọng của đời sống thánh hiến: không tìm cách thay đổi tất cả mọi người và mọi hoàn cảnh, nhưng bắt đầu để Chúa thay đổi chính mình.

ĐỪNG CHÔN VÙI NHỮNG NÉN BẠC CHÚA TRAO (Mt 25, 14-30)

Mỗi người đều nhận được những nén bạc khác nhau: khả năng, kiến thức, thời gian, sức khỏe, kinh nghiệm và những cơ hội.Tôi không muốn những nén bạc ấy bị chôn vùi bởi sự ngại khó, tự ti, so sánh hay suy nghĩ:“Việc này không phải của mình”. Nếu Chúa trao cho tôi một khả năng – tôi muốn dùng nó để phục vụ.Nếu Chúa cho tôi kiến thức – tôi muốn chia sẻ.Nếu Chúa cho tôi sức khỏe – tôi muốn dùng để làm việc.Nếu Chúa trao cho tôi một cơ hội – tôi muốn biến nó thành một cơ hội để làm điều tốt.Và khi được đặt vào một hoàn cảnh nào đó, tôi muốn mình biết tự hỏi: “Chúa muốn con làm gì ở đây?”

Hội dòng không lớn lên chỉ nhờ những công việc lớn lao. Hội dòng được xây dựng mỗi ngày bằng sự trung thành của từng người, những việc nhỏ được làm tốt, tinh thần trách nhiệm, sự cộng tác, đời sống cầu nguyện và một trái tim thật sự muốn Hội dòng được lớn lên.


MỘT QUYẾT TÂM NHỎ SAU NGÀY TĨNH TÂM

Sau tất cả, tôi không muốn mang về một quyết tâm thật lớn.Tôi chỉ muốn bắt đầu từ chính mình.

Bớt sống theo ý riêng để tập tìm kiếm ý Chúa.

Bớt tìm vinh quang cho mình để tập làm sáng danh Chúa.

Bớt đòi hỏi cộng đoàn làm mình hạnh phúc để tập tìm hạnh phúc nơi Chúa.

Bớt hỏi “Tôi được gì?” để tập hỏi “Tôi có thể cho đi điều gì?”

Bớt hỏi “Công việc này có phù hợp với tôi không?” tập hỏi “Qua công việc này, tôi có thể phục vụ Chúa và tha nhân thế nào?”

Có lẽ, đây mới là thành công thật sự của đời tu.Không phải tôi được bao nhiêu người biết đến.Không phải tôi giữ một vị trí như thế nào.Không phải tôi làm được những công việc lớn lao ra sao.Nhưng là một ngày nào đó, tôi có thể bình an thưa với Chúa:“Lạy Chúa, con đã cố gắng dùng những gì Chúa trao để yêu Chúa, phục vụ tha nhân và làm cho Nước Chúa được lớn lên.”

Ngày đầu tiên của Khóa Bồi dưỡng Khấn Trọn khép lại, nhưng trong tôi lại mở ra một hành trình mới:HÀNH TRÌNH TRỞ VỀ VỚI CHÍNH MÌNH.

Tôi biết mình chưa thể thay đổi tất cả trong một ngày.Nhưng tôi tin rằng mọi cuộc trở về đều bắt đầu từ một bước chân nhỏ.Và mỗi ngày, tôi muốn dâng lên Chúa những gì mình làm, dù lớn hay nhỏ, với lời nguyện đơn sơ:

“Lạy Chúa, nếu điều này đẹp lòng Chúa, xin dùng nó để cứu một linh hồn.”

Để rồi một ngày nào đó, khi nhìn lại hành trình đời tu, tôi không cần hỏi mình đã đạt được bao nhiêu “vinh quang” theo cách con người.

Chỉ cần có thể bình an thưa:

“Lạy Chúa, con đã cố gắng sống những gì Chúa trao.
Con đã làm việc cho Chúa, với Chúa và vì Chúa.
Phần còn lại, xin Chúa hoàn tất.”

 

Tại Trung tâm Mục vụ Cần Thơ

Ngày 31 tháng 8 năm 2026,

Sr. Anna Lê Thị Mộng Huyền